Một ngày nọ, lớp em tổ chức hoạt động đi thăm và tặng quà cho những em nhỏ ở trại trẻ mồ côi. Ban đầu, em định ninh rằng đây chỉ là một buổi đi thăm bình thường. Cho đến khi tận mắt chứng kiến, em mới hiểu rằng mọi thứ không đơn giản như em nghĩ. Trong trại, các em nhỏ vẫn chạy nhảy, nô đùa, hoạt bát như bao đứa trẻ khác. Nhưng cũng có em chỉ đứng lặng một góc, ánh mắt rụt rè như chứa đựng điều gì đó rất khó diễn tả. Dường như các em đang muốn nói một điều gì đó nhưng không thể thốt thành lời.
Trong lúc tặng quà, em vô tình chú ý tới một cậu bé khoảng 5, 6 tuổi. Em lại gần trò chuyện và thấy cậu bé có vẻ rất vui vẻ và hồn nhiên. Nhưng rồi bất ngờ, em ấy nói một câu khiến em suy nghĩ suốt cả chặng đường về: “Ước gì em được gặp mẹ”.
Học sinh Phạm Bạch Dương. Ảnh: NVCCCâu nói tưởng chừng như đơn giản ấy khiến em khựng lại. Em không biết phải trả lời như thế nào? Lúc đó, em chỉ thấy lòng mình nặng trĩu. Trên đường về, em không khỏi thôi nghĩ về câu nói ấy. Một câu nói đơn giản nhưng chứa đựng cả một khát vọng lớn lao.
Em nghĩ về gia đình mình, về những bữa cơm giản dị của mẹ và những câu nói khó chịu của bản thân: “Con đã bảo là con không thích món này đâu”. Chỉ tới lúc đó em mới nhận ra những điều tưởng chừng như là hiển nhiên với mình nhưng lại là mong ước xa xỉ đối với những bạn nhỏ ở trại trẻ mồ côi. Em bỗng cảm thấy mình thật may mắn khi sinh ra trong gia đình đầy đủ ông bà, bố, mẹ yêu thương chăm sóc.
Vậy mà ngày trước em liên tục đòi hỏi vô điều kiện, không biết trân trọng những gì mình đang có và ích kỉ. Em muốn giảm các trại trẻ mồ côi vì hy vọng trong tương lại sẽ không còn em bé nào bị bỏ rơi và các em có thể sống trong một mái ấm mà các em đáng được hưởng. Sau chuyến đi ấy, em nhận ra không phải đứa trẻ nào cũng có được may mắn như mình. Có những em phải tự lớn lên mà không có cha mẹ dạy dỗ, phải sống trong trại và luôn chờ đợi một mái ấm thật sự.
Từ đó em hiểu rằng mỗi chúng ta đều cần góp phần để làm cho xã hội tốt đẹp hơn. Dù chỉ là hành động nhỏ nhưng nếu ta biết yêu thương nhiều hơn một chút, suy nghĩ thấu đáo hơn một chút và sống có trách nhiệm thì cuộc sống của những em bé đã tốt hơn rất nhiều. Các em cũng sẽ được bảo vệ, yêu thương như những gì các em đáng được hưởng.