Chúng em như những họa sĩ đang tỉ mẩn vẽ nên bức tranh của riêng cuộc đời mình bằng những gam màu của ước mơ, nỗ lực và niềm tin.
Trong hành trình ấy, không phải ai cũng bắt đầu từ một nét vẽ hoàn hảo. Có những người ngay từ đầu đã sở hữu những “màu sắc” rực rỡ – đó là tài năng, là sự nhanh nhạy, là những thành tích nổi bật. Còn em, đôi khi chỉ bắt đầu với những nét vẽ còn run rẩy, những gam màu còn nhạt nhòa, chưa sắc nét. Ngày đầu tiên rời mái trường Marie Curie để chuyển đến một ngôi trường công lập, em mang theo trong lòng chút bỡ ngỡ, e dè. Lớp học mới, thầy cô mới, bạn bè mới….
Có những khoảnh khắc em tự hỏi liệu mình có thể hòa nhập, có thể bắt kịp nơi này hay không? Mỗi buổi sáng bước vào lớp học, em luôn có một cảm giác rất đặc biệt – vừa háo hức, vừa có chút áp lực. Lớp em là một tập thể có rất nhiều bạn học giỏi, bạn nào cũng nhanh nhẹn, thông minh và luôn đạt kết quả cao. Trong những giờ học, khi thầy cô đặt câu hỏi, cánh tay các bạn giơ lên rất nhanh, câu trả lời trôi chảy và đầy tự tin. Còn em, nhiều lúc vẫn còn chần chừ, khi chưa kịp hiểu hết bài thì bạn đã hoàn thành xong. Những lúc ấy, em thấy mình thật nhỏ bé giữa một tập thể xuất sắc.
Phạm Khánh Phương, lớp 7A11, Trường THCS Thanh Xuân Trung, Thanh Xuân, Hà Nội.Có những buổi trả bài, nhìn điểm số xuất sắc của bạn bè, em tự hỏi: “Làm thế nào để vượt trội như các bạn?”. Cảm giác muốn được sánh ngang hàng ấy đã khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em nhận ra rằng nếu chỉ đứng yên em sẽ mãi ở phía sau. Giá trị của một bức tranh không nằm ở việc nó được vẽ nhanh hay chậm mà ở sự kiên trì và tâm huyết của người họa sĩ. Nếu em tin vào bức tranh của mình, nếu em không ngừng tô điểm từng chi tiết nhỏ, thì một ngày nào đó, nó cũng sẽ trở nên rực rỡ theo cách riêng.
Thế là em chọn cách thay đổi
Em bắt đầu học cách quan sát và học hỏi từ chính những người bạn xung quanh. Em nhìn cách các bạn ghi chép cẩn thận, cách các bạn tập trung nghe giảng, cách các bạn kiên trì khi đi tìm lời giải cho những bài toán khó. Chịu khó học tập từ bạn bè trong lớp giúp em hiểu rằng sự xuất sắc không phải tự nhiên mà có mà là kết quả của cả một quá trình nỗ lực không ngừng.
Nếu em không ngừng tô điểm từng chi tiết nhỏ thì một ngày nào đó nó cũng sẽ trở nên rực rỡ theo cách riêng.Vì vậy, mỗi buổi tối, em luôn dành thời gian để học các môn học khó như Văn – Toán – Anh – Khoa học tự nhiên, đọc lại bài cô giáo cho ghi chép, cố gắng làm lại những bài tập mình chưa hiểu. Có lúc chán nản, muốn bỏ cuộc nhưng nghĩ đến bản thân phải nỗ lực học tập thật tốt để bố mẹ không phiền lòng nên em lại vực dậy tinh thần. Dần dần, em nhận ra việc học trong một lớp có nhiều bạn giỏi không phải là áp lực, mà chính là một may mắn. Nhờ các bạn, em có thêm động lực để tiến bộ mỗi ngày. Nhờ các bạn, em hiểu rằng mình còn có thể tiến xa hơn nữa. Và quan trọng hơn, em học được cách không so sánh để tự ti mà so sánh để vươn lên.
Những sắc màu của riêng em
Với sự luôn đồng hành, động viên của ba mẹ, thầy cô và bên em luôn có một tập thể lớp tuyệt vời, em đã dần thay đổi chính mình. Điểm số của em không còn là nỗi lo như trước, mà dần trở thành niềm vui nhỏ sau mỗi lần cố gắng. Giờ đây, em đã có thể bắt kịp với các bạn trong lớp – điều mà trước đây em từng nghĩ là rất khó. Đặc biệt, khoảnh khắc em được thầy cô lựa chọn vào đội tuyển học sinh giỏi môn Khoa học tự nhiên là một dấu mốc mà em sẽ không bao giờ quên. Khi nghe tên mình được gọi, em vỡ òa trong niềm xúc động. Em hiểu rằng, đó không chỉ là thành quả của riêng em, mà còn là kết tinh của bao sự quan tâm, dìu dắt và niềm tin mà mọi người đã dành cho em.
Ngày mai trong mắt em
Việc được lựa chọn vào đội tuyển Khoa học Tự nhiên không chỉ là niềm vui mà nó còn giúp em nhận ra rõ hơn con đường mình muốn đi – con đường trở thành một bác sĩ trong tương lai, được chữa lành, được mang lại hy vọng cho những con người đang phải đối diện với bệnh tật. Em hình dung một ngày nào đó, mình sẽ khoác lên chiếc áo blouse trắng, bước đi trong hành lang bệnh viện, lắng nghe từng nhịp thở, từng nỗi lo của bệnh nhân. Khi ấy, em không chỉ dùng kiến thức để chữa bệnh mà còn dùng cả trái tim để sẻ chia, an ủi.
Em tin, mỗi bước đi nhỏ hôm nay sẽ góp phần tạo nên một chặng đường dài phía trước.Vì thế, “ngày mai” trong mắt em bắt đầu từ chính hôm nay – từ những giờ học chăm chỉ, từ những lần kiên trì giải một bài toán khó, từ những lúc không bỏ cuộc trước sự mệt mỏi. Ngày mai là hình ảnh của một phiên bản tốt hơn của chính mình, trưởng thành hơn, bản lĩnh hơn và đủ năng lực để chạm tới ước mơ. Tương lai là kết quả của từng bước cố gắng nhỏ bé mỗi ngày. Nếu hôm nay ta nỗ lực thì ngày mai ta sẽ tiến gần hơn đến ước mơ. Nếu hôm nay ta kiên trì thì ngày mai ta sẽ vững vàng hơn trước thử thách.
Ngày mai trong mắt em là một tương lai tươi sáng!
Em biết rằng, hiện tại mình chưa phải là người nổi bật nhất. Nhưng em tin, mỗi bước đi nhỏ hôm nay sẽ góp phần tạo nên một chặng đường dài phía trước. Em vẫn đang trên hành trình chinh phục ước mơ của mình. Trong tương lai, em sẽ kể lại câu chuyện của mình – câu chuyện về một học sinh từng thấy mình nhỏ bé, nhưng đã lớn lên bằng chính sự nỗ lực và niềm tin không bao giờ tắt.
Thế hệ chúng em lớn lên trong một thế giới đầy biến động nhưng cũng tràn ngập cơ hội. Chúng em có thể lựa chọn cách sống, cách học tập và cách theo đuổi ước mơ của riêng mình. Nhưng dù lựa chọn con đường nào, điều quan trọng nhất vẫn là giữ được niềm tin. Bởi chỉ khi tin vào vẻ đẹp của giấc mơ, con người mới đủ dũng khí để vượt qua khó khăn và kiên trì đến cùng.